Thấy cơ hội trong nghịch cảnh, đó mới là cảnh giới để tiến thân, lập kỳ tích

47

Đạo lý đơn giản

Trước đây, có hai người đói khát nhận được ân huệ của một mạnh thường quân: Một chiếc cần câu và một mớ cá tươi rói. Một người nhận cá, một người nhận cần câu, nhận xong đường ai nấy đi.

Người nhận được cá nhanh chóng tìm củi khô, đốt nên rồi đưa cá vào nướng. Cá vừa chín, anh ta ăn ngấu nghiến, nhanh đến mức chẳng kịp tận hưởng hương vị thơm ngon của món ăn, đồ ăn đã hết sạch. Không lâu sau đó, anh ta chết đói bên đống xương cá.

Loading...

Trong đi đó, người nhận cần câu tiếp tục chịu đựng đói khát, lê từng bước khó nhọc đến bờ biển.Thế nhưng khi lờ mờ nhìn thấy mặt biển xanh ở xa, đó cũng là lúc chút sinh lực cuối cùng trong người cũng cạn kiệt. Anh ta chỉ còn biết mở to mắt, buông tay từ biệt thế gian trong nỗi tiếc nuối vô hạn.

Lại có hai người cơ hàn khác, cũng nhận được ân huệ tương tự từ một nhà hảo tâm. Tuy nhiên, không giống như hai người trước, sau khi nhận đồ cứu tế, họ không tách nhau ra mà thoải thuận cùng nhau tìm ra bờ biển, mỗi lần đói chỉ nướng một con cá để cầm hơi.

Cuối cùng, cả hai cũng tìm được bờ biển và kể từ đó, họ cùng nhau câu cá mưu sinh. Vài năm sau, họ cùng xây được nhà, mỗi người sở hữu một căn nhà riêng, cưới vợ sinh con, làm được thuyền lớn ra biển đánh bắt, cuộc sống hạnh phúc an khang.

Mỗi một con người nếu chỉ nhìn vào lợi ích trước mắt, phần thưởng giành được chỉ là niềm vui ngắn ngủi. Nhưng dù một người có mục tiêu to lớn đi chẳng nữa, cái anh ta phải đối mặt vẫn là hiện thực cuộc sống.

Chỉ có cách kết hợp nhịp nhàng giữa lý tưởng và hiện thực cuộc sống, con người mới có thể thành công. Đôi khi, một đạo lý đơn giản nhưng có thể mang đến cho con người lời gợi ý sâu sắc. 

Quả táo bên sông

Trong một ngôi chùa nọ có một hòa thượng già chủ trì, quản lý một nhóm đệ tử rất cung kính và có thành ý.

Một hôm, hòa thượng già gọi các đệ tử lại, nhắc họ lên núi lấy củi về cho chùa. Các đệ tử nhanh chóng lên đường. Đến bờ sông cách chùa không xa, ai nấy đều kinh ngạc, ngơ ngác khi chứng kiến nước lũ từ trên núi ào ào đổ về, bất kể như thế nào cũng không nên liều lĩnh vượt sông.

Không còn cách nào khác, đám đệ tử đành phải quay đầu trở về chùa, tâm trạng có phần ủ dột não nề, chỉ có duy nhất một tiểu hòa thượng thản nhiên đối diện với sư phụ.

Sự phụ già thấy vậy mới hỏi nguyên cớ, lúc này tiểu hòa thượng mới rút ra một quả táo, đưa cho thầy và nói, không qua được sông, không lấy được củi, thấy bên sông có cây tạo nên chú ta đã hái quả táo duy nhất trên cây mang về.

Về sau, câu chuyện của chú tiểu đã trở thành câu chuyện hòa thượng già mang làm ví dụ để nhắc nhở mọi người.

Trên thế giới này luôn có những con đường đi mãi không hết, cũng có những con sông không thể vượt qua. Đứng trước những con sông không thể qua, quay đầu lại cũng là một dạng trí tuệ.

Tuy nhiên, trí tuệ thực sự là cần làm thêm một việc bên bờ sông: Phóng tầm nhìn và suy nghĩ ra xa, hái một quả táo xuống đem về.

Từ cổ chí kim, những người luôn nhìn thấy cơ hội trong nghịch cảnh cuối cùng đều có thể phá vỡ thế bế tắc, đạt được sự đột phá và ngày càng tiến xa hơn.

Bình luận

bình luận

Loading...
SHARE